Thứ Ba, ngày 11 tháng 12 năm 2012

nghe đọc truyện sex: ngựa hồng


Năm mười bốn tuổi, tôi đã phải rời làng quê lên Sài Gòn ở đợ cho gia đình người bác họ xa.
Lẽ ra hôm ấy, mẹ tôi đưa ra bến xe, nhưng vì thằng nhỏ con ông Chủ Điền đau, nên mẹ tôi không xin nghỉ được, dù từ nhà ra bến xe chỉ có mấy tiếng. Mẹ tôi khổ tâm lắm, nhưng cũng đành gạt nước mắt để tôi đi một mình.

Chỉ cần nghĩ phải thức dậy từ ba giờ sáng, lủi thủi một mình trong đêm tối, nhất là phải qua cái nghĩa địa rộng bát ngát để ra bến xe, tôi cũng đủ sợ mọc ốc cùng mình. Đã có lúc tôi định năn nỉ mẹ để được ở nhà, nhưng rồi lại thôi. Gia đình tôi quá nghèo, mẹ tôi phải đi ở vú, rồi thành người ở giúp việc vặt, trông con cho gia đình ông Chủ Điền, ngoài ba bữa ăn, mỗi tháng chỉ được chủ cho hơn chục bạc.Với số tiền ấy không nuôi nổi bốn chị em chúng tôi.
Gần đến ngày đi, may mắn cho tôi, là mẹ tôi nhờ được người gửi tôi cho mấy bà làng bên, hàng tuần vẫn lên Sài Gòn cất hàng mang về bỏ mối. Mấy bà ấy bằng lòng cho tôi đi theo và còn hứa sau khi mua hàng xong sẽ dẫn tôi tới tận nhà bà bác. Thế là tôi an tâm lên đường.
Nhà bà bác tôi lớn vô cùng. Bà ăn mặc cũng đẹp nữa. Lúc chưa gặp bà, tôi không nghĩ là bà trẻ đẹp và sang trọng đến vậy, cứ như bà Phàn Lê Huê trong tuồng cải lương mà tôi có dịp xem tại sân nhà ông Chủ Điền, nhân dịp ông làm lễ thượng thọ cho cụ cố. Bà bác tôi giao tôi cho chị người làm để chỉ bảo công việc cho tôi. Bà nói :
- Từ nay để con Na Na là tên thường gọi của tôi, còn trong giấy tờ tôi tên là Lan) quét dọn, lau nhà, rửa bát và giặt giũ. Chị chỉ phải đi chợ nấu cơm.
Chị người làm dạ, rồi quay ra ngoắc tôi đi theo. Bà bác nói tiếp :
- Lúc đầu chị phải phụ nó giặt giũ. Đừng để nó làm một mình, sợ nó chưa quen, hư hết đồ bộ của tôi.
Bà bác ngắm nghía tôi một lúc :
- Mười bốn mà trổ mã dữ há. Nó mà được ăn uống đầy đủ, còn lớn bộn.
Chị người làm mỉm cười :
- Dạ, coi bộ nó ngoan và ngon mắt nữa.
Từ hôm đến ở nhà bà bác, tôi dần dần được lột xác. Bà mua cho tôi mấy bộ đồ may sẵn bán ngoài chợ. Tôi mặc và ngắm suốt cả ngày. Với tôi như thế là quá đẹp và còn sang trọng hơn những bộ quần áo vá chằng vá đụp lúc còn ở nhà. Và sang hơn cả bộ đồ vía tôi mặc ngày Tết.
Bà bác tôi lấy chồng Tây. Ông chồng bà mũi lõ mắt xanh, nhưng nói tiếng Việt rất rành, người mình thường gọi là Tây lai. Nghe đâu ông làm ở Sở mật thám (công an). Có lần chị Sáu (chị người làm) nói nhỏ với tôi ổng làm lớn lắm. Chị còn nói chú tài kể với chị là thỉnh thoảng trong giờ làm việc, ông xuống phòng hỏi cung, xem nhân viên làm việc, ổng còn tự tay đánh người nữa. "Ổng dữ lắm đó".
Nhưng với tôi, bác Nê hiền vô cùng. Bác tên là René, nhưng bác gái cứ gọi Nê, Nê, riết rồi thành quen. Ai cũng gọi bác bằng tên ấy, bác cũng không lấy thế làm phiền. Ngày đầu tiên tôi đến nhà bác, buổi trưa bác về nhà ăn cơm, bác gái gọi tôi lên chào. Bác Nê ngoắc tôi đến gần, vuốt má tôi, rồi quay qua nói với bác gái :
- Coi bộ con nhỏ ngộ đấy chứ.
Bác gái nguýt chồng. Rồi xổ ra một tràng tiếng Tây xí xố xì xồ. Bác trai bật cười lớn, gật gật đầu. Rồi coi như không có tôi ở đấy, bác kéo vợ vào lòng, một tay luồn vào ngực áo bác gái. Khẽ đẩy chồng ra, bác gái theo chồng vào phòng ngủ. Trước khi bỏ xuống nhà dưới, tôi còn nghe rõ tiếng bác gái thở hào hển phía sau cánh cửa.
Chị Sáu đang ngồi trên chiếc đi văng nhỏ kê khuất sau bức tường phía trái bếp. Thấy tôi bước vào, người tài xế của bác Nê trai lật đật bỏ tay khỏi vai chị Sáu. Tôi ngó lơ, làm như không thấy gì. Chị Sáu cười cười, nói chữa thẹn :
- Sao Na, bộ mày ở trển coi phim hay sao mà lâu dữ vậy ?
Tôi thật thà :
- Phim đâu mà coi.
Nghe tôi nói vậy, chị Sáu và chú tài xế đưa mắt nhìn nhau cười rú lên.
Những ngày đầu mới đặt chân đến nhà bác, tôi ngu ngơ không biết ất giáp gì. Nhất là những lời nói bóng gió của chị Sáu và chú tài. Mẹ tôi, sau hôm nói cho tôi biết tôi may mắn được bác Nê nhận nuôi, đã dặn đi dặn lại tôi nhiều lần :
- Bác con là người thành thị, không như mẹ con mình. Bác trai lại là ông lớn Tây tà. Mẹ nghe nói họ văn minh lắm. Con lên đấy phải giữ thân. Cái gì đáng nghe hãy nghe, đáng nhìn hãy nhìn. Còn thì bỏ qua, ngó lơ.
Ở lâu nhà bác, dần dần tôi hiểu ra, những lời chị Sáu nói. Và tôi cũng hiểu ra những điều mẹ tôi căn dặn. Một buổi trưa, sau khi rửa chén bát xong, tôi tính mang rổ bát vào bếp cất, thì tôi thấy cửa bếp đóng chặt. Gọi không nghe tiếng trả lời. Tôi nghĩ chị Sáu đang thay đồ phía trong, tôi đành đặt tạm rổ bát dưới gốc cây bưởi, rồi cầm chổi lên nhà trên quét dọn.
Thường thì sau khi bác trai nghỉ trưa xong đi làm, bác gái nằm nghe cải lương hay ngủ lơ mơ trong phòng, lúc đó tôi mới lên lầu quét dọn. Nhưng hôm nay cửa bếp đóng, tôi không biết làm gì, nên đành lên dọn dẹp sớm. Tôi nghĩ, mình làm việc nhẹ nhàng, chắc cũng không làm vợ chồng bác Nê thức giấc.
Khi quét đến trước cửa phòng vợ chồng bác Nê, tôi nghe thấy tiếng thì thầm bên trong. Lâu lâu có cả những tiếng rú khẽ. Tôi ngừng chổi lắng nghe, mà lòng phân vân. Cuối cùng tiếng rú mỗi lúc một nhanh hơn. Không dằn nổi tính tò mò, tôi rón rén đến trước cửa phòng cúi nhìn qua lỗ khóa vào trong.
Ở tuổi tôi, tôi chưa biết chuyện vợ chồng là thế nào. Một đôi khi ở nhà thấy chó, và gà vịt "mắc lẹo" nhau, tôi nhìn thản nhiên và thản nhiên nghĩ là chúng lấy giống thế thôi. Nếu như tôi có hồi hộp theo dõi, là để chờ ngày chúng sanh nở tôi sẽ lượm trứng, hoặc mang chó con đi bán. Chị em tôi sẽ có được một vài bữa cơm khá hơn mọi ngày.
Nhưng, buổi trưa hôm nay lại khác. Khi nhìn qua lỗ khóa vào trong phòng bác Nê, tôi biết họ đang làm chuyện vợ chồng. Cả hai đều trần truồng. Bác Nê gái nằm ngang trên chiếc giường Hồng Kông bóng loáng, hai chân banh rộng. Còn bác Nê trai quỳ ở dưới đất, đang cúi xuống bú lồn bác gái một cách say sưa. Đôi khi chiếc lưỡi của bác trai liếm quanh lồn bác Nê gái như lưỡi rắn. Thỉnh thoảng bác gái lại nhỏm người dậy, nhìn bác trai, hai tay ghì chặt đầu bác trai, miệng suýt xoa rồi rú lên khe khẽ. Lâu lâu, bác Nê trai ngừng lại, ngửng lên nhìn bác gái cười, như thể lấy hơi. Những lúc ấy, lúc bị ngưng ngang như vậy, bác Nê gái lại ngồi hẳn lên, nắm tóc bác trai ấn đầu vào lồn mình. Cứ thế, bác Nê trai vừa bú vừa với tay mân mê cặp vú bác gái. Chịu không nổi bị hai kích thích cùng một lúc, phần nửa người phía dưới của bác gái cứ nẩy lên. Hình như bác cố làm mọi cách để cho lồn của mình ngập sâu vào miệng chồng hơn.
Rồi cuối cùng, dường như không chịu nổi cơn đòi hỏi, bác gái nắm tóc bác trai kéo lên phía trên. Theo đà kéo của vợ, bác Nê trai nằm phủ lên người bác gái. Người nằm trên dập mạnh xuống. Người nằm dưới hất đít ngược lên, khiến chiếc giường Hồng Kông đung đưa không ngừng. Tôi có cảm tưởng họ đụ nhau một lúc nữa chiếc giường sẽ gẫy xụm mất.
Tôi vẫn chăm chú nhìn vào phía trong. Bây giờ bác Nê trai không còn dập mạnh xuống nữa. Mà, những động tác thật nhẹ nhàng, thật thong thả. Còn bác gái cũng từ từ nắc mông qua lại như người sàng gạo.
Đột nhiên, hai chân bác gái như cố banh rộng mãi ra, uốn cong lên, như muốn cho âm hộ của mình nuốt gọn lấy con cặc của chồng. Cùng lúc bác trai lại dập xuống lia lịa. Rồi tôi thấy bác trai trân mình, ghì chặt lấy vai vợ, mông đít giật giật thật nhẹ. Tôi nhìn rõ như vậy. Sau cùng, bác trai nghiêng người rời khỏi bụng vợ, nằm xuống bên cạnh.
Cho đến lúc này, tôi mới chợt nhớ đến tôi. Đoạn phim gay cấn phía trong đã chấm dứt, vậy mà tôi vẫn còn đứng lom khom nhìn qua lỗ khóa như còn tiếc nuối cảnh đụ nhau của hai người. Mắt tôi vẫn mở căng, hai bên thái dương giật liên hồi, mặt nóng hừng hực. Giá như ngay lúc ấy nhìn vào gương, chắc mặt tôi phải đỏ như gấc. Và, còn điều này nữa, không biết từ lúc nào bàn tay phải của tôi đã luồn vào trong quần, ngón giữa nằm sâu trong âm đạo. Lòng bàn tay tôi ướt nhẹp một chất nước nhờn nhờn. Còn tay kia, tôi chống vào khung cửa phòng để giữ cho thân mình khỏi đập vào cánh cửa.
Tôi đứng yên như vậy một lúc, mắt dáo dác nhìn quanh như sợ người bắt gặp. Đến khi thấy xung quanh vẫn yên lắng, tôi mới rút ngón tay và rồi cả cánh tay ra khỏi quần, đưa lên ngắm nghía. Chất nước nhờn nhờn vẫn còn nguyên trong lòng bàn tay tôi. Tôi đã chảy nước lồn khi nhìn trộm vợ chồng bác Nê đụ nhau trong phòng.
Thật nhẹ, thật nhẹ, để khỏi gây tiếng động tôi rón rén rời dãy nhà trên, xuống bếp. Cửa bếp bây giờ cũng đã mở, tôi lật đật băng ngang qua, vào nhà tắm. Khi tôi vừa đẩy cánh cửa buồng tắm thì cũng vừa lúc chị Sáu mở rộng cánh cửa nhà bếp toan bước ra. Nhanh trí, tôi đẩy vội cánh cửa nhà cầu. Chị Sáu nhìn tôi vẻ ngạc nhiên :
- Mày làm gì như bị ma đuổi vậy Na ?
Tôi nói láo :
- Em đau bụng quá.
Nói dứt, tôi lách mình vào trong nhà cầu, đóng ập cửa lại. Vì nhà cầu và nhà tắm xây cạnh nhau, dành cho người làm, nên chị Sáu không nghi ngờ gì. Thoát được đôi mắt chị Sáu, tôi thở phào nhẹ nhõm. Tôi bật đèn nhà cầu, cởi quần dài và quần lót đưa lên mắt quan sát. Chiếc quần dài không sao. Nhưng chiếc xì líp còn hằn rõ một khoảng ướt bằng lòng bàn tay. Tôi đâu ngờ chỉ dòm trộm mà nước lồn của tôi lại ra quá trời như vậy. Không hiểu khi được đụ, nó còn ra nhiều đến đâu. Thực tình, cơn thèm muốn còn rần rật trong người tôi. Mu lồn tôi còn nóng hôi hổi. Mặc dù chưa được gần đàn ông bao giờ, nhưng tự nhiên tôi biết rằng nếu như có được đụ, cơ thể tôi mới hết bứt rứt. Nhưng tôi là một con bé mới lớn, dưới mắt mọi người trong nhà này, thì ai thèm để ý đến tôi. Chứ nói gì đến chuyện đụ đéo.
Năm chín tuổi đi chăn trâu cho nhà cụ Giáo trong xóm trong, tôi thường nghe mấy thằng con trai thả trâu chung cánh đồng cỏ chửi nhau nghe doc truyen sex . Hễ cứ mở mồm cãi nhau là chúng không quên câu đụ má mày, hay đồ đụ đéo. Nghe riết đâm nhàm tai, tôi cũng chỉ nghĩ đó là câu chửi, vậy thôi. Nhưng hôm nay thấy vợ chồng bác Nê "làm nhau" trong phòng, tự nhiên tôi hiểu rõ hai chữ ấy.
Đang lan man hồi tưởng lại cảnh xẩy ra trong phòng vợ chồng bác Nê, và suy nghĩ xem làm cách nào để hạ cơn thèm khát đang vò xé tôi, thì chợt có tiếng gõ cửa nhà cầu rầm rầm, khiến tôi giật thót người, rồi tiếng chị Sáu the thé bên ngoài :
- Mày làm sao mà lâu vậy Na ? Bộ xỉu ở trong ấy rồi hả ?
Tôi cuống lên đáp :
- Không, không?xong rồi?xong rồi. Em ra đây.
Vừa đáp, tôi vừa mở chốt cửa. Chị Sáu đứng phía ngoài cửa nhà cầu, mắt mở lớn nhìn tôi :
- Trời, mày trúng gió hay sao mà mặt mày xanh lè, xanh lét vậy Na. Để chị xoa dầu, cạo gió cho.
Tôi lính quýnh :
- Đâu có sao. Em đau bụng chút xíu, mà hết rồi.
Mặc cho tôi nói vậy, chị Sáu vẫn ấn chai dầu vào tay tôi, bắt tôi xoa vào lỗ rún. Tôi đành làm theo cho chị khỏi nghi. Có lẽ trong lúc đang nghĩ lan man trong nhà cầu, tiếng động cửa và tiếng hét của chị Sáu làm tôi đổi sắc mặt. Cũng may. Chứ nếu không, thấy mặt mũi tôi đỏ gay, chị Sáu thế nào cũng hiểu ra, thì bể hết.
Chú tài xế từ ngoài bước vào, trên người chú còn độc chiếc quần xà lỏn. Chú vừa vuốt nước ướt sũng tóc, vừa cười cười :
- Đau bụng thì lấy bụng chườm, chứ có gì đâu mà la tống lên vậy. Chườm kiểu ấy hết lẹ.
Chị Sáu hét lên :
- Nó con nít biết gì mà ăn nói bậy bạ. Có im đi không !
Chú tài xế vẫn không ngớt tiếng cười. Rồi thản nhiên tiến vào phía chiếc đi-văng, chỗ nằm của chị Sáu, lấy quần áo vứt phía cuối giường ra mặc. Và, còn lấy cả gương lược của chị Sáu chải đầu, nhổ râu nữa. Nhìn cử chỉ tự nhiên của chú tài, rồi lại nhìn chị Sáu, thấy vẻ tươi mát toát ra từ người chị, tôi hiểu ngay. Thì ra cặp này cũng vừa diễn màn cụp lạc với nhau xong. Nhà trên, vợ chồng ông chủ. Nhà dưới chị người làm với chú tài xế. Nghĩ đến đó, bàn tay phải của tôi tự động định luồn vô trong quần. May sao tôi kìm giữ được. Thay vì thọc tay qua cạp quần vào trong, tôi vờ xoa bụng và nhăn nhó :
- Vẫn còn đau lâm râm, chị Sáu ơi.
Chị Sáu ái ngại bảo tôi :
- Lên trển nằm nghỉ đi. Mọi việc để chị lo cho.
Tôi vừa dạ nho nhỏ, vừa nhăn nhó tiếp và bỏ đi. Lúc sắp bước qua cửa nhà bếp, tôi liếc thấy chú tài đứng phía sau chị Sáu, một tay quàng qua vai chị nắn nắn trước ngực. Còn một tay vòng qua hông, đưa xuống dưới đáy quần. Chị Sáu khẽ hất đít ra phía sau, đẩy chú tài ra, mặt hất về phía tôi. Làm như không nhìn thấy gì, tôi cắm cúi bước lên nhà trên. Vào chỗ giường của tôi và nằm xuống.
Trước kia, chỗ này là chỗ chứa mấy thứ lặt vặt chưa dùng tới, mà bác Nê gái mua trữ sẵn. Từ ngày có tôi, nó được biến thành một căn buồng nhỏ. Tôi ngủ ở đó. Khoang gầm cầu thang này khá lớn, kê một cái đi văng nhỏ mà còn rộng, phía trên có sẵn một ngọn đèn điện nhỏ. Bác Nê còn cho tôi một tấm nệm và một tấm vải hoa lớn giăng ngang phía ngoài làm cửa che. Với tôi, như thế là quá sang. Mẹ tôi ở đợ nhà ông Chủ Điền chỉ có tấm phản và manh chiếu cũ. Có được manh chiếu cũng là do cậu Út con ông Chủ Điền thường đòi ngủ với vú để sờ tí. Mẹ tôi làm vú sữa nuôi nó từ bé, nên mặc dù bây giờ chỉ còn là người làm chuyện vặt trong nhà, nhưng nó vẫn quấn quýt bên mẹ tôi hơn mẹ ruột của nó.
Từ chỗ tôi nằm, qua tấm vải hoa, tôi nhìn ra ngoài rất rõ. Chả là trong tối ngoài sáng mà. Tôi thấy bác Nê trai ra xe đi làm. Ít khi bác tự lái xe lấy, thành ra đương nhiên trong nhà này có hai cặp thường " làm ăn với nhau".
Bác Nê trai đi làm được một lúc, thì bác gái xuống nhà. Lúc đi ngang chỗ tôi, bác có ghé vào, vén tấm màn đứng nhìn một lúc. Tôi giả vờ ngủ. Chắc bác tưởng tôi ngủ thật nên để mặc. Bác xuống nhà dưới hối chị Sáu sửa soạn sẵn, đợi chú tài quay lại thì hai người lên chợ Bến Thành.
Tôi không phải chờ lâu đã nghe tiếng còi xe gọi cửa. Bác Nê gái và chị Sáu theo nhau ra khỏi nhà. Rồi tôi nghe tiếng lách cách của vòng xích khóa cửa và tiếng xe hơi đi xa. Không chậm trễ, tôi ngồi nhỏm dậy phóng xuống nhà bếp. Tôi phải tìm cách trấn áp cơn bứt rứt của cơ thể tôi, chứ nếu không, tôi nghĩ nó có thể nổ tung ra mất.
Suốt hai tiếng đồng hồ chờ đợi, sau khi nhìn trộm qua ổ khóa, cơn bứt rứt trong tôi, khi có khi không, khiến nhiều lúc tôi khổ sở vô cùng. Có khi tôi tự chửi rủa mình hư đốn, nhìn cảnh "vợ chồng" làm chi để đến nỗi giờ như con khùng. Tôi đã cố quên, cơn bứt rứt lắng dịu được một chút. Nhưng rồi đâu lại vào đấy. Hình ảnh trần truồng của hai người, tiếng rên la, những cử động ưỡn hất, dập dập liên hồi, nhất là hình ảnh con cặc của bác Nê lúc được bác gái kéo phủ lên mình, nó giật giật khiến bác phải dùng tay nắm lấy nó đẩy vào lồn bác gái, tôi không làm sao quên được.
Tôi cũng muốn có một con cặc của ai đó đút vào lồn tôi ngay bây giờ. Nhưng nhà vắng hoe. Cũng có lúc tôi cầu khẩn giá như bác Nê trai bất thần trở về nhà lúc này, tôi sẽ không ngần ngại gì mà không năn nỉ bác đụ tôi, rồi sau đó mọi chuyện ra sao cũng được. Bác gái có giận đuổi tôi về quê, tôi cũng chịu.
Tôi lục tung nhà bếp cũng chẳng biết để làm gì. Tôi tìm gì ở đấy tôi cũng không biết. Một đứa gái nhỏ nhà quê như tôi đâu có biết trong bếp có rất nhiều thứ giúp tôi làm dịu cơn nứng. Phải mãi sau này, khi đã biết mùi đàn ông, tôi mới thấy tôi ngu dốt. Ngoài cơ thể người đàn ông, trong nhà có không biết bao nhiêu thứ có thể giúp tôi qua cầu.
Hôm đó lục trong bếp thấy không có gì xài được, tôi cả gan lục cả rương áo quần của chị Sáu. Cũng chịu thua. Cuối cùng tôi nghĩ xài thử trái dưa leo vậy. Nhưng nó to quá, làm sao ! Tôi lựa trái nhỏ nhất, một đầu teo nhọn. Ở quê tôi, không bao giờ chúng tôi phải ăn trái dưa leo quắt như trái dưa tôi đang cầm trên tay.
Mang trái dưa lên chỗ nằm, loay hoay mãi tôi cũng không biết xài làm sao. Trái dưa thì quá to. Trong khi lỗ lồn của tôi nhỏ xíu. Ngẫm nghĩ một chút, tôi mang trái dưa đi rửa. Trái dưa ướt, cộng với sự cố gắng của tôi, chất nước nhờn từ trong lồn tôi lại ứa ra, và tôi thành công. Đầu nhỏ của quả dưa leo đã lọt vào nằm trong lồn tôi. Tôi nắm chặt đầu còn lại, nhắm mắt ấn đầu kia vào càng lúc càng mau. Thỉnh thoảng, tôi mở bừng mắt nhìn trái dưa, vì tôi sợ nó lọt nguyên con vào trong thì rồi đời.
Tôi sung sướng với trò chơi nhét trái dưa vào lồn. Không biết như vậy bao lâu, tôi chỉ biết rằng tôi tiếp tục thụt trái dưa cho đến khi mệt quá tôi mới chịu ngừng và thở hắt ra. Dù vậy, như vẫn còn tiếc rẻ, tôi vẫn để trái dưa giữa hai đùi, kẹp chặt lấy nó và ngủ thiếp đi.
Tôi hoảng hốt ngoài vùng dậy khi nghe tiếng bác Nê gái ở ngoài sân. Tôi lật đật mặc quần mà quên mất trái dưa leo. Đến lúc kéo lưng quần lên, tôi mới giật mình, lượm vội trái dưa, nhét xuống dưới nệm, rồi hấp tấp chạy ra phụ chị Sáu đưa đồ vào bếp.
Trưa hôm sau ăn cơm xong, tôi dọn dẹp, rửa chén bát thật lẹ, tính lên nhà trên dòm trộm lỗ khóa nữa. Nhưng lúc mang rổ bát từ phía hông dãy nhà bếp ra, tôi thất vọng. Hôm nay cửa nhà bếp không đóng. Đã thế, chú tài lại mang ghế ra ngoài dưới bóng mát của cây bưởi, quạt phành phạch. Tôi tức điên lên, mà không biết phải làm sao. Chị Sáu đang ngủ lơ mơ trong bếp. Tôi hết chạy ra lại chạy vô rồi đứng nhìn quanh. Chị Sáu nhướng mắt lên hỏi tôi :
- Sao không đi ngủ đi.
Tôi đáp :
- Nóng quá ngủ gì nổi.